Năm mười sáu tuổi, Thẩm Châu Anh say đắm một thiếu niên hay mặc sơ mi trắng và chơi trống, coi cậu ấy như ánh mặt trời rực rỡ không thể với tới, lặng lẽ thầm thương trộm nhớ suốt tám năm trời. Năm hai mươi bốn tuổi gặp lại, khi cô vừa định chấm dứt mối tình đơn phương này, chàng thiếu niên năm nào lại nói với cô: 'Chúng mình kết hôn đi!