Ngày bái đường, người cùng nàng nắm dải đồng tâm kết lại chẳng phải là Đại lang đang bạo bệnh, mà là Bùi Ý. Không lâu sau, Đại lang để lại thư từ vợ (phóng thê thư) rồi qua đời vì bạo bệnh, Nhị lang (Bùi Ý) thì tòng quân viễn chinh nơi biên ải. Tiết Ngọc ở lại chăm lo cho mẹ góa con côi, mở một sạp bán đậu hũ trên phố để mưu sinh. Cho đến khi vị tướng quân lập được chiến công hiển hách ấy khải hoàn trở về, chàng nhất quyết đòi cưới người chị dâu góa bụa của mình. Tất cả mọi người đều cho rằng chàng làm vậy là để báo ân, nhưng chỉ có chính chàng mới biết: Trong những đêm đông lạnh giá suýt mất mạng nơi biên ải xa xôi, chính nhờ từng bức thư nhà nàng gửi đến, nhờ từng chiếc đệm gối và áo ấm đích thân nàng may, chàng mới có thể gắng gượng từ trong đống xác chết mà sống sót trở về nhà.